Năm tôi 18 tuổi, đang học lớp 12, bác sĩ nói tôi bị viêm đa khớp dạng thấp. Lúc đó tôi còn cười. Tôi nghĩ uống vài viên thuốc là khỏi, như mọi cơn ốm vặt của tuổi trẻ.

Tôi đâu biết nó sẽ theo tôi đến cuối đời. Đến nay đã tròn 25 năm.
25 năm đó dạy tôi nhiều thứ mà trường dược không hề dạy. Hôm nay tôi muốn nói thật với bạn vài điều, với tư cách một người bệnh, chứ không phải một người bán thuốc.

Điều thứ nhất: đừng xem thường những cơn đau nhỏ. Hồi đó nếu tôi đi khám sớm hơn, hiểu bệnh kỹ hơn, có lẽ tôi đã không để nó tiến triển nặng như vầy. Cơ thể luôn báo trước. Chỉ là chúng ta hay phớt lờ nó.
Điều thứ hai: thuốc quan trọng, nhưng tinh thần quan trọng không kém. Có những giai đoạn tôi uống đủ thuốc mà vẫn đau, vì trong lòng đầy oán giận. Khi tôi học được cách chấp nhận, cơ thể tôi cũng dịu lại phần nào.
Tôi vẫn nhớ những đêm trở trời, các khớp đau như có ai bẻ từng đốt một. Tôi nằm im, đếm hơi thở. Đau thì vẫn đau, nhưng tôi không còn nằm hỏi ông trời tại sao lại là tôi nữa. Tôi đổi câu hỏi: hôm nay mình còn làm được gì có ích?
Điều thứ ba, và đây là điều tôi muốn bạn nhớ nhất: còn sức khỏe là còn tất cả. Tôi đã đánh đổi đôi chân để giữ con. Tôi không hối hận. Nhưng tôi mong bạn, người vẫn còn đi lại được, đừng phung phí cái vốn quý đó.
Bạn có biết ngoài kia bao nhiêu người nằm trên giường bệnh chỉ ước được đứng dậy đi một vòng như bạn mỗi sáng không?

Sức khỏe không chỉ là một cơ thể lành lặn. Nó là cách bạn trân trọng cái cơ thể mình đang có.
Tôi ngồi xe lăn, tay chân biến dạng, nhưng tôi vẫn sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Nếu đọc xong bài này, bạn chịu đứng dậy uống nhiều nước hơn, đi ngủ sớm hơn một chút, thì tôi đã làm tròn việc của một dược sĩ rồi.