Suốt ba năm, tôi quản lý cả chuỗi nhà thuốc của mình qua một cái màn hình camera. Khách bước vào, tôi nhìn họ qua ô hình vuông mờ mờ. Nhân viên tư vấn, tôi nghe qua loa. Còn tôi thì ngồi trong phòng, sau bốn bức tường, không dám bước ra.

Lý do ư? Tôi sợ ánh mắt. Tôi sợ một bệnh nhân hỏi câu gì đó, rồi tôi không đứng dậy nổi. Tôi sợ họ nhìn xuống đôi tay biến dạng của tôi, nhìn chiếc xe lăn, rồi thương hại.
Bạn có biết cảm giác đó không? Cảm giác mình từng là dược sĩ giỏi, từng đứng sau quầy thật tự tin, mà giờ trốn như một kẻ có lỗi.

Năm 2019, tôi gặp thầy Phạm Thành Long. Thật ra lúc đăng ký học, tôi cũng chỉ định học cho biết. Tôi đâu nghĩ một câu nói của thầy sẽ lật ngược cả cuộc đời mình.
Hôm đó thầy nhìn tôi, hỏi gọn lỏn: "Em làm nghề gì?" Tôi nói em là dược sĩ. Thầy bảo luôn: "Em là dược sĩ thì xây kênh Dược sĩ gia đình đi."
Tôi đứng hình. Bao nhiêu năm tôi đi bán mỹ phẩm, thực phẩm chức năng, đai nịt bụng của người ta. Mà cái nghề tôi học bảy năm, cái nghề nằm trong máu tôi, tôi chưa bao giờ đưa nó lên online.
Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi nhận ra suốt bao năm mình đi tìm một mảnh ghép ở đâu thật xa, trong khi nó nằm ngay trong tay mình.
Còn chiếc xe lăn, thứ tôi giấu vì xấu hổ, hóa ra lại là điểm không ai thay thế được. Ngoài kia có hàng nghìn dược sĩ. Nhưng một dược sĩ ngồi xe lăn vẫn đứng dậy mỗi ngày để giúp người khác, thì chỉ có một.

Ba năm trốn sau bốn bức tường của tôi không kết thúc bằng phép màu. Nó kết thúc bằng một câu hỏi đơn giản: tôi còn định trốn đến bao giờ?
Nếu bạn cũng đang giấu một điều gì đó vì sợ người ta nhìn vào, tôi mong bạn nghe tôi nói câu này.
Thứ bạn đang giấu, có khi lại chính là thứ làm nên tên tuổi bạn.