← Tất cả bài viết

Cô bé Quảng Ngãi
và giấc mơ làm diễn giả.

Hồi bé tôi đứng trước gương, nói chuyện một mình, và mơ một ngày được cầm micro truyền lửa cho cả ngàn người. Tôi đâu ngờ giấc mơ ấy thành thật — theo cách đau đớn nhất, và đẹp nhất.

Có một cô bé ở Quảng Ngãi hay mơ những điều lớn hơn cả nó. Nó mơ một ngày được cầm micro, đứng trước thật đông người, và làm trái tim họ rung lên. Cô bé đó là tôi.

Bạn có còn nhớ giấc mơ hồi bé của mình không?

Cái giấc mơ mà bạn chưa kịp nói cho ai nghe, vì sợ người ta cười. Cái giấc mơ trong veo, chưa bị cuộc đời làm cho méo mó. Tôi nhớ giấc mơ của tôi rõ lắm. Rõ đến mức bây giờ ngồi đây kể lại, tôi vẫn thấy nguyên cảm giác háo hức năm đó.

Tôi là Diễm Thúy. Dược sĩ. Quê Quảng Ngãi. Và hôm nay tôi muốn kể bạn nghe về cô bé từng mơ làm diễn giả.

Tuổi thơ tôi không thiếu thứ gì.

Ba tôi làm công an. Mẹ tôi buôn bán thuốc bảo vệ thực vật. Nhà tôi đủ đầy, êm ấm. Tôi lớn lên khỏe mạnh, được thương yêu, không một vết xước trong lòng. Nếu bạn hỏi tuổi thơ tôi có gì để than không — thật lòng, không có gì cả. Sung sướng. Hạnh phúc. Bình yên.

Chính vì đầy đủ như vậy, nên cái đầu non nớt của tôi lại đi mơ những giấc mơ rất lớn.

Tôi không mơ làm cô giáo. Không mơ làm bác sĩ như mấy đứa bạn. Tôi mơ một thứ kỳ lạ với một đứa con nít tỉnh lẻ: tôi muốn làm diễn giả. Muốn đứng trên sân khấu, cầm micro, và truyền cảm hứng cho người ta. Tôi muốn đào tạo, muốn dạy người khác cách xây dựng chính mình, cách trở nên tự tin và tỏa sáng.

Và có một giấc mơ nhỏ nữa, riêng tư hơn: tôi muốn giúp các cặp vợ chồng yêu thương nhau. Giữ được mái ấm. Đừng buông tay nhau.

Bạn nghe có thấy lạ không? Một đứa trẻ con mà đi mơ chuyện hạnh phúc gia đình của người lớn. Tôi cũng không lý giải nổi. Chỉ biết rằng từ rất nhỏ, tôi đã thấy thương những mái nhà rạn nứt. Tôi đã muốn làm một điều gì đó để người ta bớt khổ vì nhau.

Chân dung Coach Diễm Thúy
Tôi của hôm nay. Cô bé Quảng Ngãi năm xưa, vẫn còn nguyên giấc mơ trong ánh mắt.

Nhưng có một điều về cô bé đó mà tôi phải thành thật với bạn.

Tôi là đứa luôn muốn chứng minh.

Chứng minh mình giỏi. Chứng minh mình thành công. Chứng minh mình ổn, mình mạnh mẽ, mình chẳng cần ai phải lo. Cái nhu cầu đó nó ăn sâu vào trong máu tôi từ bé. Tôi muốn người ta nhìn vào tôi và gật đầu: "Con bé này được."

Và đi kèm với cái tính đó là một thói quen khác. Một thói quen âm thầm hơn, nguy hiểm hơn.

Tôi giấu nỗi đau. Giấu rất giỏi.

Hễ trong lòng có gì buồn, có gì tủi, có gì gãy vỡ — tôi nuốt hết vào trong. Tôi không cho ai thấy. Tôi cười ra ngoài, khóc một mình. Bởi vì trong đầu cô bé đó, để người khác thấy mình yếu đuối là một thất bại. Mà tôi thì không cho phép mình thất bại.

Bạn có quen kiểu người như vậy không? Hay chính bạn cũng đang là người như vậy?

Lúc đó tôi đâu biết. Tôi đâu biết cái thói quen "chứng minh mình giỏi và giấu hết nỗi đau" ấy, sau này sẽ bị cuộc đời thử thách đến tận cùng. Đời không hỏi ý kiến tôi. Đời cứ thế giáng xuống.

Năm 18 tuổi, khi tôi đang học lớp 12, bác sĩ nói tôi bị viêm đa khớp dạng thấp.

Tôi sẽ không kể lại hết hành trình 25 năm bệnh tật ở đây — tôi đã viết riêng trong bài 25 năm sống chung với viêm đa khớp. Tôi cũng đã kể về cái ngày đứa con đầu lòng buộc tôi phải chọn giữa đôi chân của mình và sự sống của con.

Điều tôi muốn nói với bạn hôm nay không phải là bệnh. Mà là giấc mơ.

Vì có một quãng đời, tôi tưởng giấc mơ làm diễn giả của mình đã chết hẳn.

Khi tôi phải ngồi xe lăn, tay chân biến dạng, tôi trốn sau bốn bức tường suốt ba năm. Tôi quản lý chuỗi nhà thuốc của mình qua camera, vì tôi sợ ánh mắt người ta nhìn mình trên chiếc xe lăn. Tôi sợ bệnh nhân tới hỏi mà tôi không đứng dậy tư vấn được. Tôi co lại. Tôi giấu mình đi.

Bạn thử nghĩ xem có nghịch lý không. Một đứa từng mơ đứng giữa ngàn người cầm micro — giờ không dám bước ra khỏi cửa nhà. Cô bé mơ làm diễn giả đã biến đâu mất rồi.

Cái thói quen giấu nỗi đau từ thuở bé, lúc này lên đến đỉnh điểm. Tôi tập tành bán hàng online — mỹ phẩm, thực phẩm chức năng, cả đai nịt bụng latex — mà giấu biệt chuyện mình ngồi xe lăn. Không một ai biết. Tôi bán hàng sau một tấm màn. Tôi vẫn đang chứng minh mình ổn, trong khi bên trong tôi vụn nát. Mà nói thật, lúc đó tôi cũng chẳng vui gì với cái nghề tay trái ấy. Tôi là dược sĩ. Bán mấy thứ không phải chuyên môn của mình, tôi thấy mình đang đi lạc.

Rồi năm 2019, tôi gặp thầy Phạm Thành Long.

Tôi học hết các khóa, rồi bước vào Eagle Camp. Và thầy làm một việc mà không ai làm được trước đó: thầy lật ngược cái đầu của tôi.

Thầy không thương hại tôi. Thầy không nói "tội nghiệp em quá". Thầy nói thẳng: chiếc xe lăn không phải dấu chấm hết. Nó là phương tiện. Hơn thế, nó là đòn bẩy. Cái thứ tôi xấu hổ nhất, giấu kỹ nhất — lại chính là điểm khác biệt lớn nhất của thương hiệu cá nhân tôi.

Bạn thấy lạ không? Suốt bao năm tôi giấu đi cái đau. Thầy bảo: đừng giấu nữa. Hãy đặt nó ra giữa ánh sáng.

Và câu nói đổi đời, câu nói tôi đã kể trong bài câu nói của thầy: "Em là dược sĩ thì xây kênh Dược sĩ gia đình đi."

Mười một chữ. Mười một chữ thôi mà mở toang cánh cửa tôi tự khóa suốt ba năm. Thầy còn dạy tôi một điều tôi nhớ tới giờ: mình tự làm thì chỉ nhớ được 10%, nhưng chia sẻ lại, hướng dẫn lại cho người khác thì nhớ đến 80%. Câu đó về sau đẩy tôi đi xa hơn tôi tưởng.

Coach Diễm Thúy cầm micro chia sẻ giữa hội trường
Trên hành trình hiện tại — cầm micro, chia sẻ giữa hội trường. Đúng hình ảnh cô bé năm xưa đã mơ.

Tôi muốn bạn biết: lần đầu tôi cầm micro, tôi run lắm.

Đứng trước đám đông, tim tôi đập loạn. Tôi phải lấy hơi mấy lần mới nói được. Quay một cái video thôi cũng sợ. Tôi đã viết cả một bài về ngày đầu tiên tôi dám lên hình trên xe lăn — cái ngày tôi vừa bấm nút đăng vừa muốn xóa đi.

Nhưng tôi đăng. Một video. Rồi hai. Rồi đến giờ thì nhiều không đếm xuể.

Cô bé Quảng Ngãi ngày xưa mơ làm diễn giả — bây giờ thật sự cầm micro thường xuyên. Không phải trong giấc mơ. Là thật. Tôi đứng giữa hội trường, giữa gần một trăm chủ doanh nghiệp, và tôi nói. Tôi truyền lửa. Tôi làm trái tim người ta rung lên — đúng như đứa trẻ năm nào hằng ao ước.

Bạn thấy không? Giấc mơ tôi tưởng đã chết, hóa ra nó chỉ nằm yên đó. Chờ tới khi tôi đủ can đảm bước ra, nó mới sống dậy.

Thứ tôi tưởng đã giết chết giấc mơ làm diễn giả của mình — chiếc xe lăn — lại chính là thứ đưa tôi lên sân khấu.

Nhưng giấc mơ thành thật theo một cách tôi chưa từng dám tưởng tượng.

Bạn nhớ hồi bé tôi mơ làm hai việc không? Một là làm diễn giả truyền cảm hứng và đào tạo người khác xây thương hiệu cá nhân. Hai là giúp các cặp vợ chồng yêu thương nhau.

Cả hai đang dần trở thành sự thật.

Khi tôi xây kênh "Dược sĩ gia đình" và có kết quả, bạn bè tôi thấy vậy nên nhờ tôi chỉ. Từ đó tôi mở ra hành trình đào tạo coach 1:1 cho các bác sĩ, dược sĩ, huấn luyện viên dinh dưỡng — dạy họ tự xây kênh thương hiệu cá nhân của chính mình. Cách tôi làm, tôi viết kỹ trong bài cách tôi xây kênh Dược sĩ gia đình.

Đến nay tôi đã có hơn 100 học viên thành công. Có người kênh từ 100.000 người theo dõi, có người lên tới 500.000. Tỷ lệ học viên thành công của tôi là 80 đến 90%. Có học viên còn học cả cách training, để rồi tự đào tạo lại cho các bác sĩ khác.

Bạn biết khoảnh khắc nào làm tôi xúc động nhất không? Là lúc học viên nhắn về khoe kết quả. Lúc đó tôi hiểu: cô bé mơ làm "người đào tạo người khác xây thương hiệu cá nhân" — đã làm được rồi.

Coach Diễm Thúy tại sự kiện BNI Best Chapter
Tôi tại một buổi BNI Best Chapter — cộng đồng tôi đang làm Giám đốc, hiện đã gần 100 chủ doanh nghiệp.

Còn về cộng đồng — thầy bảo tôi vào BNI, và tôi đã đi với BNI suốt 5 năm. Năm 2022 tôi làm Chủ tịch BNI Rainbow Chapter với hơn 150 thành viên, nhận giải xuất sắc nhất. Hơn hai năm nay tôi là Giám đốc cộng đồng BNI Best Chapter — khởi đầu chỉ 13 người chuyển khoản ngay tại lớp thầy Long, rồi lên 35, giờ đã gần 100 chủ doanh nghiệp sinh hoạt offline tại TP.HCM. Hành trình đó tôi kể trong bài từ 13 người đến gần 100 chủ doanh nghiệp.

Vậy còn giấc mơ thứ hai? Cái giấc mơ giúp các cặp vợ chồng yêu thương nhau, giữ mái ấm?

Đó là điều tôi đang ấp ủ làm tiếp.

Tôi có chồng — anh Nguyễn Thanh Vũ — và ba cô con gái khỏe mạnh. Gia đình tôi hạnh phúc. Tôi vẫn ngồi xe lăn, tay chân vẫn biến dạng, nhưng tôi là nguồn thu chính, là người quyết định tài chính trong nhà. Và tôi giữ được mái ấm của mình qua tất cả những cơn bão đó.

Tôi muốn phát triển mảng đào tạo coach cùng chồng — vì nó phù hợp với sức khỏe của tôi. Nếu tôi mệt, anh vẫn đào tạo tiếp được. Còn kênh Dược sĩ gia đình thì cần chính sức khỏe của tôi, nên tôi muốn có thêm một chỗ dựa. Và tôi muốn mở thêm một mảng nữa: tư vấn hạnh phúc gia đình. Để chia sẻ chính cái hành trình tôi đã đi qua, giúp những cặp vợ chồng khác đừng buông tay nhau.

Bạn thấy không? Đúng cái giấc mơ của cô bé Quảng Ngãi năm xưa. Bây giờ nó đang thành hình, từng chút một, ngay trong cuộc đời thật của tôi.

Chỉ là nó không thành thật theo con đường thẳng tắp như tôi tưởng. Nó đi vòng qua 25 năm bệnh tật. Qua một lần ký giấy chọn con. Qua ba năm trốn sau bốn bức tường. Qua nước mắt và những chiếc khăn sữa cắn răng.

Đời lấy đi đôi chân tôi. Nhưng đời không lấy được giấc mơ của tôi — nó chỉ bắt tôi đổi con đường để đi tới đó.

Giờ tôi muốn quay lại hỏi bạn câu lúc nãy.

Giấc mơ hồi bé của bạn là gì?

Bạn có còn nhớ nó không? Hay bạn đã chôn nó đi rồi, vì cuộc đời quá khắc nghiệt, vì bạn nghĩ "thôi, không hợp với mình nữa"? Bạn có đang lấy một cái cớ nào đó — một căn bệnh, một hoàn cảnh, một nỗi sợ — để không sống giấc mơ của mình không?

Tôi không nói câu này từ trên cao. Tôi nói từ chiếc xe lăn của mình. Với đôi tay biến dạng. Sau 25 năm đau đớn.

Nếu một cô bé Quảng Ngãi từng trốn sau bốn bức tường suốt ba năm vẫn cầm được micro và sống đúng giấc mơ thuở bé — thì cái cớ của bạn, thật ra, nhỏ hơn bạn tưởng.

Tôi hay tự nhủ một điều: chừng nào còn sức khỏe thì còn tất cả, còn thở được thì còn làm lại được. Nếu mai này tôi mất hết, tôi vẫn sẽ ngồi đây và bắt đầu lại từ đầu. Tôi tin vậy. Và tôi mong bạn cũng tin.

Đừng để cuộc đời thuyết phục bạn rằng giấc mơ của bạn đã chết. Nó chỉ đang chờ bạn đủ can đảm để bước ra ánh sáng.

Cô bé Quảng Ngãi năm xưa gửi lời chào bạn. Và nó vẫn đang mơ tiếp — mỗi ngày.

Đào tạo Coach 1:1

Bạn là bác sĩ, dược sĩ, HLV dinh dưỡng và muốn có kênh thương hiệu của riêng mình?

Tôi không chỉ muốn dạy bạn xây kênh. Tôi muốn cùng bạn lan tỏa một điều lớn hơn: một gia đình hạnh phúc, một mái ấm được giữ gìn.

Bắt đầu cùng Coach Diễm Thúy →