Thầy Long bảo tôi vào BNI. Lúc đó tôi còn chẳng biết BNI là gì. Tôi nghĩ chắc lại một cái hội nhóm nào đó, tham gia cho vui.

Buổi đầu tiên, tôi lăn xe vào phòng họp. Cả phòng toàn chủ doanh nghiệp, ai cũng chỉn chu, tự tin. Tôi co người lại, chỉ muốn nép vào một góc cho khuất.
Chúng tôi khởi đầu vỏn vẹn 13 người. 13 con người chuyển khoản ngay tại lớp học của thầy để mở chapter. Nói thật, lúc đó tôi không tin nổi cái nhóm bé tí này sẽ đi tới đâu.

Tôi từng nghĩ vào hội nhóm là để tìm khách, để bán được hàng. Tôi đã sai.
Có một câu của thầy Long tôi khắc vào lòng: "Mình làm thì chỉ nhớ 10%. Nhưng chia sẻ, hướng dẫn lại người khác thì nhớ tới 80%."
Tôi bắt đầu thử. Thay vì chăm chăm xem ai sẽ mua hàng mình, tôi đi giúp người khác trước. Ai cần kết nối, tôi kết nối. Ai hỏi về sức khỏe, tôi tư vấn. Tôi cho đi mà không tính toán thiệt hơn.
Rồi điều kỳ lạ xảy ra. Càng cho đi, tôi càng nhận lại. Không chỉ là khách hàng. Mà là những mối quan hệ thật, những người sẵn sàng đứng sau lưng tôi.
Tôi nhớ có lần tới lượt mình đứng lên chia sẻ trước cả chapter. Tôi run, giọng lạc cả đi. Nhưng nói xong, mấy anh chị chạy tới ôm tôi. Lần đầu tiên tôi thấy mình thuộc về một nơi nào đó, không phải vì tôi lành lặn, mà vì tôi là tôi.

Năm 2022, tôi trở thành Chủ tịch chapter hơn 150 thành viên. Tôi nhận giải xuất sắc nhất. Bây giờ tôi làm Giám đốc phát triển của một cộng đồng gần 100 chủ doanh nghiệp tại Sài Gòn.
Người đàn bà từng trốn sau bốn bức tường, giờ ngồi giữa hàng trăm doanh nhân. Và bạn biết không, chưa một ai trong số họ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
Thứ mở cánh cửa cho tôi không phải đôi chân lành lặn. Mà là một tấm lòng chịu cho đi trước.
Còn bạn, bạn đang giữ khư khư điều gì mà lẽ ra nên cho đi?