Cây bút trên tay tôi nặng như cả một đời người. Trước mặt là tờ giấy bệnh viện. Bác sĩ vừa nói xong hai con số. Tám mươi lăm. Mười lăm. 85% là cả tôi lẫn con cùng không qua khỏi. 15% là con sống, tôi sống, nhưng từ đó về sau tôi sẽ ngồi xe lăn. Bạn có biết cảm giác phải đặt mạng sống của mình lên một cái bàn cân không?
Lúc đó tôi mang thai được 6 tuần.
Đứa con đầu lòng. Mà con đầu của tôi không phải muốn là có. Tôi từng cầu xin mẹ Quan Âm. Từng đi tắm tượng Phật. Mong mỏi, khấn vái, chờ đợi mãi mới có được cái thai bé bỏng ấy trong bụng. Vậy mà khi nó vừa tượng hình, người ta lại bảo tôi: bỏ đi.
Bác sĩ không ác. Họ đúng về mặt y khoa. Tôi mang căn bệnh viêm đa khớp dạng thấp từ năm 18 tuổi. Bệnh khiến các khớp trong người tôi sưng to, biến dạng. Mang thai mà không có thuốc kìm hãm thì cơ thể tôi sẽ phản ứng dữ dội. Họ nhìn vào hồ sơ và thấy một con số: 85% tử vong. Họ khuyên tôi giữ lấy thân mình.
Nhưng tôi nhìn vào bụng mình và thấy một điều khác.
Tôi thấy một sinh linh. Một đứa trẻ mà tôi đã quỳ gối cầu xin trời đất mới có được. Nó chưa kịp cất tiếng khóc. Nó chưa kịp nhìn thấy mặt trời. Vậy mà tôi lại là người ra quyết định nó được sống hay không sao?
Con tôi có quyền được sống.
Tôi đặt bút xuống. Tôi ký vào tờ giấy giữ con.
Người ta cân giùm tôi 85 và 15. Còn tôi, tôi chỉ cân một thứ: con tôi có quyền được sống.
Ký xong rồi, bạn nghĩ là hết phần khó nhất ư?
Không. Phần khó nhất mới bắt đầu.
Từ tuần thứ 6 cho đến ngày sinh con, tôi không uống một viên thuốc điều trị nào. Không một viên. Vì bất kỳ thứ thuốc nào vào người tôi cũng có thể ảnh hưởng đến con. Tôi chọn con an toàn. Nghĩa là tôi chọn để cơ thể mình tự gánh hết.
Các khớp của tôi sưng lên. To dần. Căng bóng. Có những đêm đau đến mức tôi tưởng mình không thở nổi. Cái đau của viêm đa khớp không phải đau thoáng qua. Nó gặm nhấm. Nó âm ỉ rồi bùng lên từng cơn như có ai bẻ gãy từng đốt xương trong người.
Và bạn biết tôi làm gì không?
Tôi lấy chiếc khăn sữa của con, nhét vào miệng, cắn răng lại.
Tôi không dám khóc. Không dám rên.
Ông bà mình có câu, mẹ mà khóc nhiều thì con sinh ra không tươi, đời con sau này khổ. Tôi tin điều đó. Tôi sợ tiếng nức nở của mình truyền xuống cho con. Tôi sợ con buồn ngay từ khi còn trong bụng. Nên mỗi cơn đau ập tới, tôi cắn chặt khăn, nuốt nước mắt ngược vào trong. Tôi muốn con cảm nhận được một người mẹ bình yên, dù bên ngoài người mẹ đó đang gồng mình chịu trận.
Có ai từng phải mỉm cười trong khi cả cơ thể đang gào thét chưa? Suốt mấy tháng trời, đó là việc tôi làm mỗi ngày.

Rồi ngày đó cũng đến.
Con tôi chào đời. An toàn. Khỏe mạnh. Khóc một tiếng to vang cả phòng sinh.
Tôi đã lọt vào 15%.
Bạn có hình dung được không? Một con số mà cả thế giới y khoa nói là rất nhỏ, rất mong manh. Vậy mà tôi và con đã đứng được vào đó. Con sống. Con khỏe. Con nguyên vẹn.
Còn tôi, đúng như họ nói, tôi ngồi xe lăn từ ngày đó.
Có người hỏi tôi: chị có hối hận không?
Tôi nhìn thẳng vào mắt họ và nói: không một giây nào.
Đôi chân là cái giá. Và tôi đã trả cái giá đó một cách tự nguyện, tỉnh táo, không ép buộc. Tôi không bao giờ thấy xấu hổ vì ngồi trên chiếc xe lăn này. Bởi vì mỗi vòng bánh xe lăn đi đều nhắc tôi nhớ: tôi đã chọn để một con người được sống.
Đôi chân tôi mất đi. Nhưng con tôi đứng được trên hai chân của nó. Vậy là tôi không mất gì cả.
Nhưng tôi sẽ không kể với bạn rằng sau đó mọi thứ đẹp như cổ tích. Không.
Có một giai đoạn tôi gọi là "ba năm bốn bức tường".
Khi ngồi xe lăn, tôi vẫn quản lý chuỗi nhà thuốc của mình. Nhưng tôi quản lý qua camera. Tôi không dám ra mặt. Tôi sợ ánh mắt người ta nhìn một người ngồi xe lăn. Tôi sợ bệnh nhân bước vào hỏi mà tôi không đứng dậy tư vấn được. Tôi sợ chính cái nhìn thương hại.
Suốt ba năm, tôi gần như không bước ra khỏi nhà. Bốn bức tường là cả thế giới của tôi. Có những lúc tôi tuyệt vọng đến cạn kiệt. Và tôi chỉ cho phép mình khóc khi không một ai nhìn thấy. Cái thói quen nén nỗi đau xuống tận đáy đó, tôi mang nó theo từ nhỏ rồi. Bên ngoài luôn phải tỏ ra mình ổn. Bên trong thì vỡ vụn.
Tôi tập tành bán hàng online. Mỹ phẩm. Thực phẩm chức năng. Cả đai nịt bụng. Bán mà giấu nhẹm chuyện mình ngồi xe lăn. Không một khách hàng nào biết. Tôi nấp sau màn hình, bán hàng bằng giọng nói, và che đi đôi chân của mình như che một bí mật đáng hổ thẹn.
Tôi đã sống như thế. Một người mẹ đã dũng cảm đến mức đánh đổi đôi chân, lại đang trốn cả thế giới.

Bước ngoặt đến vào năm 2019.
Tôi gặp thầy Phạm Thành Long. Tôi học hết khóa này đến khóa khác, rồi bước vào Eagle Camp. Và thầy đã làm một việc mà ba năm bốn bức tường không làm được: thầy đổi tư duy của tôi.
Thầy không bảo tôi che giấu chiếc xe lăn. Thầy bảo tôi dùng nó. Chiếc xe lăn không phải dấu chấm hết. Nó là phương tiện. Hơn thế, nó là đòn bẩy. Nó chính là điểm khác biệt làm nên thương hiệu cá nhân của tôi. Cái thứ tôi xấu hổ giấu đi suốt ba năm, hóa ra lại là điều khiến người ta nhớ đến tôi.
Và rồi thầy nói một câu đổi cả đời tôi: "Em là dược sĩ thì xây kênh Dược sĩ gia đình đi."
Câu đó tôi đã kể kỹ trong một bài khác rồi, nên ở đây tôi chỉ nhắc lướt. Nhưng bạn ạ, từ một người không dám ló mặt qua camera của chính tiệm thuốc mình, tôi bắt đầu tập đứng trước đám đông. Lần đầu cầm micro, tay tôi run, tôi phải lấy hơi mấy lần mới cất được tiếng. Sợ quay video đến mất ngủ. Vậy mà tôi đăng video đầu tiên. Rồi video thứ hai. Đến nay nhiều đến mức tôi không đếm xuể.
Tôi kể chuyện này cho bạn nghe không phải để bạn thương tôi.
Tôi kể để bạn nhìn lại chính mình.
Trong đời, sẽ có những lúc người ta đặt vào tay bạn một tờ giấy và hai con số. Họ tính toán giúp bạn cái nào lợi hơn, cái nào an toàn hơn, cái nào hợp lý hơn. Nhưng có những quyết định không nằm trên bàn cân của lý trí. Nó nằm ở chỗ bạn yêu thương điều gì đến mức sẵn sàng trả giá bằng cả một phần thân thể mình.
Tình mẫu tử là một thứ phép tính không có công thức.
85% nói rằng tôi nên buông. Nhưng trái tim của một người mẹ thì không biết đọc con số. Nó chỉ biết một điều duy nhất: đó là con tôi.
Và bạn biết điều kỳ lạ nhất là gì không? Chính cái ngày tôi mất đi đôi chân lại là ngày tôi tìm thấy một sức mạnh mà cả đời khỏe mạnh trước đó tôi chưa từng biết mình có. Hóa ra con người ta mạnh hơn họ tưởng rất nhiều. Chỉ là phải đứng trước một thứ đủ lớn để đánh đổi, ta mới thấy hết được sức mình.

Hôm nay, tôi vẫn ngồi xe lăn. Tay chân tôi vẫn biến dạng. Căn bệnh đã theo tôi 25 năm và sẽ còn theo tôi suốt đời.
Nhưng con gái đầu lòng của tôi đang lớn lên khỏe mạnh. Tôi còn hai cô con gái nữa. Ba đứa con, một mái nhà hạnh phúc, một người chồng luôn ở bên. Tôi là trụ cột tài chính của gia đình. Tôi đi khắp nơi, cầm micro nói trước hàng trăm người, đào tạo những bác sĩ, dược sĩ, huấn luyện viên xây dựng thương hiệu của riêng họ.
Người mẹ năm xưa nhét khăn sữa vào miệng để khỏi khóc, giờ đây nói cười rổn rảng giữa hội trường. Đời nó vòng vo vậy đó. Nhưng tôi không đánh đổi một giây phút nào trong hành trình này.
Tôi tin chắc một điều: còn sức khỏe là còn tất cả. Mà với tôi, sức khỏe không phải là đôi chân lành lặn. Sức khỏe là tinh thần không gục ngã. Nếu ngày mai tôi mất hết, tôi vẫn sẽ làm lại từ đầu. Vì tôi đã từng đứng giữa lằn ranh 85 và 15, và tôi biết mình là người thế nào khi dồn vào đường cùng.
Bạn không cần lành lặn để mạnh mẽ. Bạn chỉ cần một lý do đủ lớn để không bao giờ bỏ cuộc.
Nếu hôm nay bạn đang phải đứng trước một lựa chọn mà ai cũng bảo bạn nên buông, thì tôi muốn bạn nhớ tới câu chuyện này.
Đôi khi cái giá phải trả lớn đến mức người ta tưởng bạn điên. Nhưng nếu thứ bạn giữ lại đáng giá hơn tất cả, thì hãy cứ cầm bút lên mà ký.
Tôi đã ký. Tôi mất đôi chân. Và tôi được cả một thiên thần.
Bạn sẽ chọn gì, nếu đó là con bạn?